
Đợi người, người có về không?
Cơn mưa ngày cũ, thành sông mất rồi...
Nhiều bạn/anh/chị họa lại 2 câu thơ trên hay quá, xin được đưa lên đây.
- Anh NAVY thì viết rất “tâm trạng” thế này, “sông xưa” phải chăng là ảnh tiễn em gái nào sang sông chăng?
Khi tình chia cách chốn đôi nơi
Một cõi tình riêng vơi hoài vơi..
Sông xưa vẫn lạnh mờ bóng cũ,
Cố nhân bên ấy, nhớ chăng lời?
- Anh Cột Thu Lôi, chuyên gia thơ tình, loại siêu buồn, thì rạch vết thương lòng cho sâu thêm:
Đợi người, người có về không?
Cơn mưa ngày cũ, thành sông mất rồi...
Một tôi ngồi với một tôi
Hai chiều mưa nắng chia đôi nỗi buồn
Bão bùng khuất ánh trăng suôn
Chiều nào cũng thấy quay cuồng nhớ thương
- Tình Cuối Mây Ngàn thì J “tâm trạng” rất là “dọc đường gió bụi” (chắc do ẻm đang du học chăng?). Phảng phất đâu đó phong cách blog quen thuộc của TCMN: Tóc thề bay mất, nhu mì xốn xang.
Nắng về phơi vội vấn vương
Ngày mưa trôi mất bụi đường em đi
Quên đâu đó giọt cúc quỳ
Tóc thề bay mất, nhu mì xốn xang
Bờ tôi gieo hạt tình hoang
Bờ em bên ấy mùa sang trang rồi
- Delicate thì lạc quan, yêu đời nhứt, hoan hô Delicate
Đợi người, người có về không?
Cơn mưa ngày cũ, thành sông mất rồi...
Nắng kia vừa chớm đã rời
Để cho mưa thỏa , sức tràn lời thương .
- Phút chót có chị Heo Mọi qua comment tiếp, thơ chị này rất nữ tính à nghen, nghe là nhớ bản nhạc liền (bản gì thì mọi người tự nhớ!) hehehe!
ừa
mưa thì mưa
lưa thưa
em gái nhỏ
có quên chưa
mưa em rơi
chơi vơi
ừa thì mưa
khi xưa
vừa chớm
Xin được mở ngoặc nói thêm là, hai câu trên là trích trong Áo Trắng, tại hạ không phải tác giả. Lê đại phu một lần vô tình đọc được, cũng chẳng nhớ tên người viết ra bài thơ tuyệt vời đó, google cũng không ra. Bạn nào nhớ, xin chỉ dùm.
Thơ của Lê Đại Phu, thường chỉ tặng cho một cô gái. Và tặng ai, thì sẽ nói đích danh. Chắc trong số các “em” trong Friendlist, ít nhiều cũng có dăm người thuộc một bài nào đó. He he.
0 comments:
Post a Comment