.
.
.
.
.
Tôi đã đi ngang cầu Bến Lức bao nhiêu lần rồi? Tôi cũng chẳng nhớ nữa, bởi tính cả những chuyến xe đi về Sàigòn – Đồng Tháp, hay những chuyến xuồng chở tràm; thì cầu Bến Lức đã là một cái gì mang tính biểu tượng lắm.
Có phải đó là cái cảm giác mong ngóng được thấy lại cây cầu bắc ngang sông Vàm Cỏ, con sông mà từ bé người ta hay nghe câu hát: “Ơi, ơi Vàm Cỏ Đông...”.
Hay đó là cảm xúc để ngắm những đám dừa nước “đặc trưng” của miền Vàm Cỏ.
Hay đơn giản, đó chỉ là một sự nhắc nhở nhẹ nhàng, rằng ta sắp đến Sài gòn.
*
.
.
Có những buổi sớm mai, tôi thấy mặt trời lên trên cầu Bến Lức.
Có những buồi chiều, tôi nhìn lục bình trôi nhanh trên sông. Trên xe, ông bác sĩ nào đó đang ngân nga mấy câu vọng cổ “xe ai đi ngang qua cầu Bến Lức...”.
Có những đêm, thằng nhóc tôi ngủ trong chiếc tác ráng ba mươi tấn chất đầy cừ tràm, tôi nhìn cái bóng lừng lững của cầu Bến Lức trong tiếng rầm rập của động cơ nhiều trăm sức ngựa. Ông chủ xuồng ngồi trên nóc cabin, tay đốt thuốc rê, miệng cất vang câu “đời của ai rày đây mai đó, đời của ta cũng sương gió lâu rồi!”.
*
Anh có về qua cầu Bến Lức
Thương tình sông nước Hậu Giang xa
Nhớ chăng một bóng người nghệ sĩ
Bấm phím tơ đồng cất tiếng ca.
Ôi tiếng tình tang quá não nề
Âm vang trong gió thoảng xa bay
Giọng ca khàn đượm phù sa đổ
Cho lá vườn xanh Vàm Cỏ Tây
Từng tiếng ca theo từng tiếng đàn
Hồn lâng theo nhịp bước lang thang
Khách nghe nghoảnh mặt vời sông nước
Bảng lãng buồn lan ra bốn phang
Nón rách,phong sương manh áo rách
Giữa trời nắng lửa dệt tầm tơ
Giơ tay cúi mặt chờ thiên hạ
Thiên hạ ân tình thêm xót xa
Người đến phòng trà vun giấy bạc
Có bao giờ xót nghiệp cầm ca
Ở đây nghệ sĩ đời đen bạc
Tìm sống qua ngày những chuyến xe.
Anh có về qua cầu Bến Lức
Còn nghe tiếng hát tự ngày xưa
Còn người hát dạo giơ tay đón
Một chút tình? Không, chút nghĩa thừa !
*
Cầu Bến Lức hẹp. Xe cộ lưu thông thường hay bị kẹt. Xe tới đầu cầu sắp hàng dừng lại. Chờ xe phía bên kia cầu vượt qua hết thì đoàn xe phía bên đây cầu mới có thể chạy được. Trong lúc kẹt cầu -- thường thường không dưới 30 phút -- hành khách có thể bước xuống xe nghỉ "xã hơi", uống nước giải lao, mua trái cây, bánh mứt địa phương làm quà cho gia đình.
.
.
Đó là chuyện năm 1962, bài vọng cổ này, bản Sầu Vương Ý Nhạc được soạn giả lớn Viễn Châu cho phát trên đài phát thanh Saigon, để thương tiếc cho ông bầu Quỷnh, chủ gánh đoàn Sao Ngàn Nơi.
*
Dạo này, ngồi cà kê uống chén “rượu nhạt” nơi nhà một lão nông tri điền xứ Vàm Cỏ này, nghe mấy câu vọng cổ Sầu Vương Ý Nhạc ngân nga, thấy sao thấm thía cái nhân tình.



0 comments:
Post a Comment