
| Bỗng dưng dạo này, ai đó làm anh nhớ đến câu thơ mà khi nhỏ anh đọc, khi yêu nhau chúng ta đã phụng sự nhân loại. đó hình như là cô bé hay mở Save the best for last, và say sưa nói về thứ tình yêu một-bến-đỗ. đó hình như là anh bạn hay ngơ ngẩn nhớ về những cuộc tình đã qua đời mình. và cũng có thể đó là do chính anh, khi anh nhớ về quyển sách đó, cuốn sách cũ mèm trên cái giá sách cũ mèm, trong một căn nhà cũ mèm... cuốn sách duy nhất có in bài thơ... để tối nay, anh quay về, lục lọi, và rị mọ cho nó một dáng hình. những câu thơ lê thê, của một kẻ trải đời, nỗi buồn về những thứ dang dở những câu thơ “láu cá” của một tên nghi ngờ về sự “trong trắng” những câu thơ đầy ám ảnh, siêu hình về sự sống trong nôi, về cái chết núp trong cọng dây truyền “hy vọng” và mãi bây giờ anh mới hiểu được chúng, những con chữ đó... Nguyễn Quốc Thái Tặng Diễm Châu Trên đường đến sở anh thấy có điều gì khác lạ đang xảy ra trong trái tim – trái tim bé nhỏ - tình yêu đã năm trong đó hồng hào bụ bẫm như má em mùa gió bấc, như cánh tay anh gối đầu ngủ ngon lành nơi xao xác tiếng hạnh phúc và buồn tủi giành giật tiếc quá, nếu có em nơi đây em đã thấy trái tim anh đong đưa như bông hoa trên dòng đời buổi sáng khua hàng điệp thức dậy với tiếng reo nhỏ mùa xuân cựa mình trên những phiến lá non và buồn phiền, lại nó, tên vệ sĩ to con ấy nó vẫn khiêu khích anh mỗi lần gặp em Chiếc xe bus với những miếng cửa nhỏ những miếng cửa sáng trưng như mắt em buổi sáng ta gặp lại nhau sau một tuần nghỉ phép những miếng cửa mừng rỡ gặp lại thành phố chúng ta sinh sống đã đổ mồ hôi cũng như cười nói những chiếc cửa sổ mỗi chiều tan sở anh tì tay lên đó tay ôm đầu chiếc đầu đáng thương đang biến thành sân cỏ cho em và tên vệ sĩ to con dợt vũ cầu chiếc đầu đáng thương có thét gọi của biển có thì thầm của sông và có thì thầm của đá những ngày cơn sốt rơi trên anh mùa hoa gạo tên vệ sĩ to con ấy dơ quả đấm dọa dẫm và anh làm thơ như anh sốt và anh làm thơ như anh hôn em lần đầu ôi hôm ấy, một buổi trưa tháng tư chúng ta xúc động bày tỏ cùng thế giới khi yêu nhau chúng ta đã phụng sự nhân loại... Lần nào chuyến xe lửa còm cõi đi qua cũng say khướt và khóc lần nào biển cũng đến và dĩ vãng thức dậy lần nào cũng vậy, lần nào em cũng như chiếc gai trên đường đời anh chiếc gai – hiện tượng vật lý kì lạ - đã làm cho anh cùng lúc hân hoan và đau đớn mơ mộng và chán nản Sự trong trắng đôi khi là những lầm lỡ nếu anh biết hôn em sớm hơn, những câu thơ này chắc bây giờ sẽ khác. Đã bao lần cánh tay anh kể lại những lần tóc em mưa gió, những lần hơi thở em rơi những ngọn lửa ngọn lửa quằn quại, ấm áp ngọn lửa có tay có chân ngọn lửa như dây leo bám lấy đời anh kiêu hãnh những lần trái đất bỗng dưng chật hẹp và trái tim trở thành giông bão những lần nước mắt của em – sinh vật láu lỉnh – trang điểm vuốt ve cùng gươm sắc với bao chuyện nữa, cánh tay nhẫn nại ghi chép cánh tay đã bao lần ngủ thiếp trên trán anh vầng trán khỏa thân mỗi lần kỉ niệm đến. Lundi tiếng chuông ngân lên mỗi lần kỉ niệm đến biển đã kéo ra khơi chút hạnh phúc nhỏ bằng cánh tay anh vất vả tìm kiếm Lundi mỗi tuần, tiếng chuông ngân lên, vết thương bật khóc trên bãi biển anh đứng ngơ ngác như mùa đông nhìn ra khơi ngày thứ hai, trong chiếc quán nhỏ đó buổi chiều và một phần đời anh đã nắm được tay nhau chúng reo hò. Khi làm bài thơ này mẹ anh đang mệt nặng và anh không bằng chai nước biển xa lạ độ lượng ấy không bằng mũi kim đã làm tay mẹ anh nhói đau không bằng sợi dây truyền trong suốt, những giọt thuốc ghé sát nhau thì thầm: hãy hi vọng hãy hi vọng trái tim khờ dại trái tim đã đến chơi và ca hát trái tim đã rọi sáng và cũng không quên thổi tắt ngọn nến còn lại khi ra đi cám ơn em đã cẩn thận như thế cẩn thận và khôn khéo hơn anh trong suốt chuyện tình của chúng ta chuyện tình của chúng ta! chuyện tình của chúng ta a ha, chuyện tình của chúng ta anh nhớ lại quả thật đã có bao vết thương. |
0 comments:
Post a Comment