22 February, 2009

Sự tha thứ


Tích xưa

Jorge Luis Borges


Cain và Abel lại gặp nhau sau cái chết của Abel. Họ đi trong sa mạc, và họ trông thấy nhau từ xa, vì cả hai người đều rất cao. Hai anh em ngồi xuống đất, nhóm lửa và ăn. Họ ngồi im lặng, như những người kiệt lực làm khi trời bắt đầu chạng vạng đến lúc sẩm tối. Trên bầu trời, một vì sao lấp lánh, mặc dù nó vẫn chưa được đặt tên. Trong ánh lửa, Cain thấy trán Abel thủng vết một hòn đá, anh làm rớt miếng bánh định đưa vào miệng, và xin người em mình tha thứ.


“Là anh đã giết em hay em đã giết anh?” Abel trả lời. “Em không nhớ gì nữa; chúng ta lại cùng nhau ở đây, như là trước kia.”


“Giờ anh biết là em đã tha thứ cho anh thật rồi,” Cain nói, “bởi vì quên đi là tha thứ. Anh cũng sẽ cố gắng quên đi.”

“Vâng”, Abel trả lời chậm rãi. “Tội lỗi sẽ kéo dài mãi nếu còn ăn năn.”

~~~

>> Borges là nhà văn lớn của “Chủ nghĩa hiện thực huyền ảo”. Truyện ngắn này mang tính dụ ngôn. Câu chuyện về Cain và Abel được kể trong Cựu Ước như là một ẩn dụ về sự mâu thuẫn trong tâm hồn của con người. Người ta nói, đó là vụ án mạng đầu tiên của loài người, bởi trước đó, chưa ai giết nhau cả.



Lê Đại Phu, ngày có một người chết trên bàn mổ.

0 comments:

Post a Comment