Gọi tên rằng một, hai, ba...
Chúng mình đã từng có một thời đam mê vụng dạiNhưng tất cả rồi cũng chỉ thế thôiAnh cũng biết và cả em cũng biếtNhắc lại chi nhau những chuyện đã xa rồi...Mọi con đường đều có dăm ngã rẽBến tình yêu neo lại được mấy người...Đến sân ga còn có lúc buồn không ngủNữa là người... tuổi khi mới đôi mươiEm không thể yêu anh bằng cái tình yêu mười tám Anh cũng đâu yêu em như thuở mới vào đờiKhi ánh mắt nhìn tình còn trong trẻoNói lời yêu còn run rẩy làn môi...Cuộc sống như guồng quay không dừng lạiCon chim non tha cọng cỏ bay điMối tình đầu tiên chẳng để lại được gìNgọn nến tắt trong căn phòng không gió...Không nói em yêu anh bằng tình yêu chớm nởCũng không nói anh yêu em như mê đắm dại khờAnh cũng biết và cả em cũng biếtCuộc đời này đâu thể là thơĐiều có thể và những điều không thểNgày xưa em đâu biết chuyện ba ngườiCứ nghĩ tình thuỷ chung như cổ tíchĐâu biết tình đời như áng mây trôiĐiều có thể và những điều không thểNgày xưa anh đã quá lắm nhọc nhằnChưa một lần tìm quên trong men rượuAnh có thấy rằng nỗi buồn thêm nhânRồi tất cả cũng chỉ là quá khứĐọc thơ em xin anh chớ chạnh lòngVì tất cả đã trở về hư ảoNhững dại khờ trong tình cũ long đongEm chỉ biết một điều rằng em yêu anh hơn tất thảyCũng như anh, anh cũng đã quên rồiChỉ còn có em ở trong tâm tưởngThì cớ gì mình xao lãng, anh ơi!Chúng mình đều đã có một thời đam mê vụng dạiNhưng tất cả đều cũng chỉ thế thôiEm cũng biết và cả anh cũng biếtRằng bây giờ mình sẽ yêu nhau đến hết cuộc đời...
*Thơ Thụy Thảo
0 comments:
Post a Comment