Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người...
Dường như câu “trong mỗi người lớn đều có một đứa trẻ” là một phát biểu dễ hiểu nhưng không dễ chứng minh. Nó có thể đề cập đến cái ego hay superego, nhưng có khi là Id. Id của một người chưa bao giờ mất đi, dù người đó có già đi bao nhiêu chăng nữa. Hay nói khác đi, càng già người ta còn có “cơ may” thể hiện lại những hành vi con trẻ nhiều hơn.
Tại thùy trán của vỏ não, rõ ràng là nơi mà con người đã sử dụng những kỹ năng cao cấp của mình – superego vào việc ngăn chận những “đợt quay về” của Id. Nhưng khi vùng này tổn thương, dù rất nhẹ nhàng, những phản xạ nguyên thủy lập tức trở về. Một người dù trước đó hô mưa gọi gió, một mai thức dậy có khi cũng mím môi bú nút, quay quắt tìm lại bầu vú mẹ, cũng nắm lấy tay người khám bệnh khi bị phân tán sự chú ý... như thưở còn là một cậu bé chưa tự ý thức. Chao ôi! Đi một quãng đường dài, hóa ra cũng về lại nơi xuất phát.
Một trong những đặc tính nổi bật của con người hiện sinh là một ngày, bỗng dưng anh ta tự thắc mắc về ý nghĩa cuộc đời mình. Băn khoăn đó không thể đến từ sách vở (dù được định hướng từ sách vở), mà phải đến từ một sát na có tính “ngộ” nào đó, một công án tức thì nào đó. Đâu là giá trị đích thực của một người đàn ông? Và đâu là thứ sẽ lưu dấu tên của anh ta trên “quãng đường” Trẻ con – Trưởng thành – Trẻ con đó?
Tên của tôi, tên của anh. Cuộc đời của tôi, cuộc đời của anh. Tôi nghĩ mỗi người tự định nghĩa và gán ghép cho cuộc đời mình một ý nghĩa nào đó hoàn toàn dựa vào những quy chuẩn và cuộc đời của người khác. Quan sát và bắt chước làm người ta an toàn trong hệ quy chiếu đó.
Khi cho những bệnh nhân tổn thương tiểu não của mình thử làm Mirror movement – chuyển động soi gương, tôi nghĩ về Benjamine Button với vòng đời chạy ngược. Tôi nghĩ liệu tạo hóa quả nhân từ, khi Người không cho những người này còn conscious về bản thân nữa, về bệnh tật nữa... nếu không, liệu họ sẽ ra sao khi phải học lại việc bắt chước theo những động tác của tôi? Việc đó, sẽ là một cú sốc không gì bằng, bởi những thứ đó, họ đã học từ khi còn trong vòng tay Mẹ mình...
0 comments:
Post a Comment