Không hiểu sao mỗi lần được đi đến nơi nào thoáng thoáng, như một cánh đồng, tôi lại thích được nghe một bản nhạc của Phạm Duy, bản Kỷ niệm, tới vậy. Bài hát có những hồi ức về thời trẻ con ở thôn quê
Cho tôi lại chiều hè,
Tôi đi giữa đường quê
Hai bên là hương lúa,
Xa xa là ngọn tre
Thấp thoáng vài con nghé ,
Tiếng nước dưới chân đê
Tôi mê trời mây tía
Không nghe mẹ gọi về.
Mộ Đức - Quãng Ngãi
Kiên Lương - Kiên Giang
3 comments:
Cái hình Kiên Giang hay quá!
Cám ơn bác Goldmund. Hôm cuối tuần ghé Sách Hà Nội, coi mấy cuốn tuyển tập truyện ngắn Đông - Tây, em rất bất ngờ vì thấy tên bác, tuyền dịch Raymond Carver, thật bội phục!
Mấy cái truyện dịch trong tuyển tập đó muốn giấu đi không kịp bác ơi. Đông - Tây làm ẩu lắm, in sách mà chả nói câu nào. Những truyện đấy có rất nhiều chỗ phải sửa, mình đã sửa xong hai cái là Những giấc mơ và Những kẻ phá hoại post lại bên blog mình.
Post a Comment