30 September, 2008

Giữ gìn phong khí miền Nam

Photobucket




Đoạn văn sau đây của Cao Tự Thanh, đăng trên Sài Gòn tiếp thị, trang Văn học, Ngày 15.08.2008.

Về Sơn Nam

Tôi đưa ông tới một chỗ quen ở ngã tư Pasteur – Nguyễn Du, vừa gọi cà phê thì thấy Sơn Nam ngồi xích lô chạy ngang. Tôi chỉ bác Sáu nói: “Bến Nghé xưa kìa”, bác Sáu bảo tôi gọi, Sơn Nam lập tức tấp vào. Chào bác Sáu xong, anh nói mới đi Hà Nội về. Bác Sáu hỏi: có gì mới nói nghe chơi, anh lắc lắc đầu, hai người im lặng. Nhưng bên kia đường đối diện với quán cà phê là một quán bia, có một đám thanh niên đang cười nói ầm ĩ, Sơn Nam ngoảnh nhìn rồi quay qua nói với tôi: “Tôi nói cho chú nghe chuyện này. Mới rồi tôi ra Bắc thấy thanh niên ngoài đó khác trong này lắm. Chú nhìn bọn kia thấy thanh niên Sài Gòn vậy đó, mới chín mười giờ sáng đã kéo nhau ra quán nhậu nhẹt, bàn chuyện chạy mánh, chửi thề ầm ĩ, nhưng như vậy mới thấy sức sống của dân Sài Gòn. Chứ thanh niên Hà Nội sáng dậy pha ấm trà, ngồi bàn chuyện thơ văn của các cụ ngày xưa, gật gù chữ này hay câu kia đắt, tốt thì cũng tốt nhưng phong khí đã suy rồi”.

Đọc xong tự kiểm lại bản thân, tại hạ ngộ ra mình mấy tháng nay quá chú mục sách vở. Hàng ngày, mỗi sáng, chỉ chạy bộ dăm vòng trong xóm chứ không có hoạt động gì khác. Hết tài liệu y khoa mấy quyển thì lại đọc mấy ngàn trang lý thuyết nhạc cổ điển, nếu không chăm chăm bên mỹ thuật thì lại đọc tiểu thuyết, thật “phong khí” đã mấy phần “suy sút”.

Hèn chi thằng bạn chiều nay rủ, ê mày, cuối tuần nhậu he, bèn có cảm giác như nắng hạn gặp mưa rào. Bèn ngẫm lại, trên đời chẳng có gì thú bằng ngồi hàng ngồi quán, ăn tục nói phét dăm câu cho sướng…

Nhậu thôi! Nhậu thôi!


0 comments:

Post a Comment