04 September, 2007

Cháu hỏi, chú Hoài trả lời… [1]

Cháu: Chú ơi! Sao chú lớn hơn cháu có mấy tuổi mà cháu phải kêu chú bằng… chú?

Chú Hoài: Ai da! Mẹ cháu không dặn cháu ra đường, gặp con trai lớn hơn phải kêu bằng chú sao. Thế cho nó an toàn cháu ạ!

Cháu: Chú ơi! Cháu biết anh ấy thương cháu, cháu cũng thương anh í. Mà anh í nhát quá chú ạ, chỉ dám lại nhà gởi may áo sơ-mi thôi!

Chú Hoài: Chú chỉ cháu cái mẹo này, cháu lấy xi-rô xịt vô áo, chỗ mà sẽ đơm nút áo ấy; rồi đừng nói gì hết. Chàng của cháu sẽ tự tưởng tượng ra thôi: này là cháu ngồi may nút áo cho chàng, này là cháu bị đâm kim vào tay... Chàng sẽ mạnh mẽ lên ngay tắp lự!

Cháu: Thế nếu chàng vẫn không “mạnh mẽ” lên thì sao hả chú?

Chú Hoài: Chà chà! Thế thì cháu phải hát nhạc Lương Bích Hữu thôi, chả nhẽ anh hiền như thế, chả nhẽ không nhận ra rằng… À quên, còn cái chiêu này nữa chứ, suýt tí chú quên bén: hay cháu gợi ý cho chàng may quần tây đi, sơ mi rồi quần tây. Chàng nhìn thấy nút áo cháu đơm, khéo chẳng nghĩ đến cảnh cháu ngồi may phẹc-ma-tuya cho chàng… Mà nè, nếu chàng đưa vải màu trắng, cháu đừng có xịt xi-rô vô nghe.

Cháu: Chú ơi! Sao lúc này chú hơi ngơ ngẩn nhỉ?

Chú Hoài: Gớm! Sao cháu tinh tướng thế! Tự dưng giời xui đất khiến thế nào. Chú đang mặc quần đùi, áo ba lỗ; tóc chưa cắt, đầu chưa gội, bù xù dựng đứng như lông nhím,… Có thằng chạy xe fiu-chờ, cao mét tám chở theo con bạn mà chú “thầm thương trộm ngắm” từ lâu chạy vô nhà chú mua đồ. Lại thế nào mà trúng ngay lúc chú đang cầm chổi quét nhà nữa chứ… Kiểu này là chú xúc tép uổng công rồi…

Cháu: Chú ơi! Vì sao lại phải học bơi hả chú?

Chú Hoài: Để nâng cao thể lực cháu ạ. Thêm nữa, có cái nguyên do phụ là tùy mỗi người. Như chú đây này, hồi nhỏ ai đánh chết chú cũng không đi bơi, dù trường chú phải qua sông qua suối mới tới đấy. Ấy vậy mà từ lúc biết cái cô bé hoa khôi của trường đế biết bơi, chú đâm ra ghiền tập bơi. Đợi tới giờ, râu tóc xồm xoàm, xuồng vẫn chưa chìm cháu ạ. Buồn thế chứ!

0 comments:

Post a Comment