02 January, 2010

Ordinary Miracle





 Lời bài hát có những câu: bầu trời biết khi nào cần có tuyết rơi, bạn không cần chỉ những hạt giống cách nảy mầm. Tôi nghĩ về bản thể của sự vật. Các triết gia Hy Lạp cổ nói, mỗi vật đều chứa trong nó cái form, nhờ bản thể mà biến đổi thành "dạng thức" ấy. Form của hạt bắp là cây bắp. Nhận ra mình và mỗi tạo vật quanh mình, đang hoạt động, "vận hành" phải chăng là một điều mầu nhiệm. Điều mầu nhiệm không phải chỉ đến từ những hành động xuất thần hay những sự kiện hiếm hoi, tự thân sự tồn tại của chúng ta đã là một sự mầu nhiệm, là một "ordinary miracle".

Ordinary Miracle
Sarah McLachlan

It’s not that usual when everything is beautiful
It’s just another ordinary miracle today

The sky knows when its time to snow
You don’t need to teach a seed to grow
It’s just another ordinary miracle today

Life is like a gift they say
Wrapped up for you everyday
Open up and find a way
To give some of your own

Isn’t it remarkable?
Like every time a raindrop falls
It’s just another ordinary miracle today

Birds in winter have their fling
And always make it home by spring
It’s just another ordinary miracle today

When you wake up everyday
Please don’t throw your dreams away
Hold them close to your heart
Cause we are all a part
Of the ordinary miracle

Ordinary miracle
Do you want to see a miracle?

Its seems so exceptional
Things just work out after all
It’s just another ordinary miracle today

The sun comes up and shines so bright
It disappears again at night
It’s just another ordinary miracle today

It’s just another ordinary miracle today


6 comments:

EMiDelicate said...

ohhh, tớ mới đọc "Charlotte và Wilbur" (E.B.White). Chưa có xem và tới hôm nay mới biết là có film :(

LĐP said...

He, phim có lâu rồi bạn Delicate ơi, :) nên xem nhiều nhiều mai mốt còn cho sắp nhỏ coi nữa chứ.

ilovekazehikaru said...

Anh người Nam hả?

LĐP said...

anh người gốc miền Trung em, nhưng anh thích được gọi là người Nam hơn, anh xài giọng Nam, suy nghĩ và làm việc như người miền Nam :)

ilovekazehikaru said...

Nói như anh thì có lẽ người gốc miền Trung mất gốc hết rồi! :P

LĐP said...

uhm, mất gốc là một từ nặng nề quá. anh thấy trên bàn thờ những gia tộc lớn, chỉ thờ đến 3 đời, từ đời thứ 4 trở đi thì mang đi chỗ khác. qua 5 đời thì trai gái cùng họ được lấy nhau vô tư.

người miền Nam cũng là những di dân từ đàng Ngoài thôi. có ai còn nhận mình là người bắc đâu em?

nói vậy để thấy là, gia đình, dòng họ, ngôn ngữ là những thứ có tính "động". thứ chúng ta giữ lại, không phải là những đặc điểm khiến người ta phải ngay lập tức nhận ra "a ha, chú là người tỉnh XYZ, right?". không phải như vậy. theo anh, những giá trị có tính phổ quát mới quan trọng, quan trọng hơn giọng nói, quan trọng hơn style vùng miền.

tư duy bảo vệ tính cách vùng miền là một tư duy không tiến bộ. người Bắc hay khách sáo, người Huế của anh hay đưa đẩy, tủn mủn, người Nam có vẻ hời hợt.

những đặc điểm để một gia đình hay dòng họ sống dai như cun-e, và khả dĩ sản sinh được những thành viên ngon lành, theo anh nghĩ, phải là truyền thống học vấn, là tính mềm dẻo trong ý thức hệ, nền tảng đạo đức minh bạch và tài chính vững.

mấy món khác, chỉ có ý nghĩa để đi du lịch hay để làm thơ cho vui thôi.

Post a Comment