04 May, 2009

Cỏ



Chiều nay bước xuống bus, tự nhiên thèm tới Cỏ. Quán café nằm trên đường vào hồ bơi của trẻ con, mở nhạc tiền chiến. Hai chị em Dã Thảo – Phương Thảo ngày nào giờ còn mỗi cô em đứng bán. Phương Thảo giờ đã có người đưa đón ngày mấy bận. Lâu quá mình chẳng ghé lại, thảo nào biển đã xanh dâu. Ngồi ở Cỏ luôn mang cho mình cảm giác thật kì lạ, cảm giác đang đạp trên một bờ tường hẹp mà đứng nhìn cảnh vật. Trẻ con tung tăng trong nước, những ông già trầm ngâm trong thứ nhạc sang trọng. Chênh vênh luôn là tâm trạng quyến rũ, giữa đam mê và chán chường, giữa dâng hiến và lý trí. Mình ngồi đọc một tiểu luận của Inrasara, thấy có mấy câu thơ buồn bã, sao hợp lạ lùng với một chiều mưa gió...



Nếu em lừa dối anh.
Đoàn Tú Anh

Nếu em lừa dối anh,
trời vẫn xanh,
mây vẫn bay,
những hò hẹn yêu đương,
chẳng bao giờ thay đổi,
đến một ngày,
mưa chẳng biết buồn,
rơi rất vô tư.
Nếu em lừa dối anh,
Hạnh phúc như mây,
Tình yêu là gió,
Em yếu mềm và nhỏ nhoi như cỏ,
Sao níu mây cao giữ gió xa vời?
Thì thôi anh,
Dẫu đắng cay cũng là lời chân thật,
Nước mắt trong veo cũng không thể ngọt ngào.
Anh đi rồi,
Gió thôi hết lao xao,
Mà gom thành bão lớn.
Em bây giờ,
Hạnh phúc xa vời như một vì sao.
Nếu em lừa dối anh,
Bão có mạnh thế này?









1 comments:

hien said...

Lại cỏ.

Post a Comment