16 October, 2008

Đêm qua tôi đã cắt cổ một ông già!

1.

Bác họ tôi, một thợ rèn vạm vỡ, người rèn ra hàng vạn con dao bén ngọt, đã từng từ chối lên bàn mổ. Ông bảo, nhìn tay bác sĩ cầm con dao mỏng dính, nhỏ bằng cái lá sả, là ông nghĩ đến con cá nằm trên thớt.

2.

Lúc 9 giờ đêm qua, tôi đã dùng một con dao số 12 hình bán nguyệt (có thể tuởng tuợng nó như thanh guơm của xứ A rập) chọc vào amigdale của một tay nông dân xứ Đức Hòa.

Ông này to như con bò mộng, nhưng ở đó, ông ấy đã sợ đến tiểu ra quần.

Lúc 3 giờ sáng hôm qua, để tuởng thuởng cho sự tập trung không mệt mỏi của tôi, Phẫu thuật viên dễ chịu kia đã cho tôi thực hiện đuờng rạch ngang cổ một ông già.

Khi cắm ống mở khí quản, tôi đã thấy kèm theo máu vọt ra, ông già run bần bật, những âm thanh phì phò kèm tiếng rít của máy hút… tất cả làm tôi nhớ tới lời của bác tôi. Ông già này đúng là một con cá lớn.

3.

Truớc khi cắt cổ ông già, ông còn thều thào với tôi, xin bác sĩ làm kĩ kĩ dùm con. Lạy Chúa, ông ta bằng tuổi ông Ngoại tôi.

Truớc khi đâm con dao số 12 vào cổ họng ông nông dân bò tót kia, ông ta tỏ vẻ rầu rĩ, giá em gặp bác sớm thì đâu đế nỗi vầy. Mô Phật! Con chỉ là kẻ đâm theo rạch phụ thôi chú ơi. Tôi nghĩ thầm trong bụng vậy.

4.

Có những tình huống mà cuộc đời trao cho bạn một thứ quyền năng gây hoảng sợ hay trấn an tuyệt vời, và thuờng thì bạn lúng túng với “vinh dự bất ngờ” đó. Khi lúng túng, bạn thuờng không quán xuyến hết mọi diễn biến tâm lý của khách thể.

Giá đêm qua, tôi an ủi nhiều hơn…

0 comments:

Post a Comment