
Ngày nảy ngày nay, tại xứ Kiên Giang nước Việt, có nàng thôn nữ tuổi vừa đôi tám. Nàng lớn lên trong không khí đám tiệc miền quê, mơ lấy tấm chồng tốt đặng mà hầu chồng, nuôi con… Chữ nghĩa không nhiều, nàng bèn tìm đường lên chốn đô thành làm công nhân, trước làm hãng gỗ này, sau nàng làm hãng may kia. Rủi thay, lương nàng ba cọc ba đồng, bà chủ phòng trọ “cắn” hết mấy “xị”, tiền ăn uống “đớp” thêm mấy “xị”. Nàng tăng ca cách mấy cũng không đủ tiền gửi về quê nuôi cha già, mẹ yếu, huống chi tính chuyện chồng con.
Chàng là thanh niên khỏe mạnh, người cao thước tám, lưng dài vai rộng, con giai của một quan to, do đó chàng có xe hơi từ trẻ. Cha mẹ chàng sợ chàng ham chơi, nhàn cư vi bất thiện, nên xin cho chàng công việc rượt tụi đua xe. Đời chàng cũng sướng, kể cũng chẳng có gì phải phàn nàn. Mỗi tội, chàng có cái bí mật nhỏ nhỏ, hồi chàng mới lớn tự nhiên đi tắm mưa ở truồng về thì bị quai bị, thành ra vô sinh từ đó.
Tối hôm ấy, cái tối mà chàng và nàng gặp nhau, tại bến thuyền đó có neo cái nhà hàng nổi. Chàng cùng chiến hữu đến chè chén tại đây. Chàng uống Mao Đài ăn thịt bò cho nó kiếm hiệp. Rượu vào chàng hơi chếnh choáng. Lúc lên tặng bông có kẹp tiền cho cô đào đang ca bản cải lương mà chàng thích, thấy “ẻm” vừa mắt, chàng mang luôn về nhà, ngỏ lời xin cưới. Nàng sau một đêm xem xét, ra chiều ưng lắm, bèn gật đầu luôn.
Bi kịch bắt đầu khi nàng biết chàng không thể giúp nàng nuôi con khỏe dạy con ngoan. Nàng hậm hực với chàng suốt. Nàng chì chiết quá, chàng bèn tìm đứa con nuôi cho nàng thâm việc mà bớt lời. Con trai nuôi của nàng càng lớn, càng giỏi giang, học hành tấn tới, thầy cô hài long.
Tính nàng vốn hiền, nhưng như nàng hay tâm sự với bà bán bún mắm trong hẻm: “Bản chất tốt nhưng dòng đời xô đẩy - Thân phận nghèo ước muốn giàu sang”. Ông bà cũng có nói: Con giun xéo lắm cũng… chết. Bữa đó xui cho nàng, chàng có rượu sẵn trong mình, nàng lại đem tiền căn quai bị của chàng ra “xởi lởi”. Chàng điên máu, đập nàng chết tươi. Bác sĩ pháp y nói nàng gãy mấy cái xương hàm…
Chàng, à không, hắn bị bắt. Nhưng trên đường bị áp tải, hắn rút đâu ra được 2 cây côn, loại côn trong phim Thiếu Lâm Tự mà hắn đã coi nhiều. Có hai, ba chú nhân viên công lực đã bị hắn làm cho ngoại thương trầm trọng. Tôi chồng tội, vị quan to ba hắn đành bó tay thở dài: “quân pháp bất vị thân…”. Từ đó hắn bặt tin, nghe đâu hắn đã bỏ trốn khỏi trại giam. Nhưng người ta sẽ tóm hắn sớm thôi.
Con trai nuôi hắn càng lớn càng giỏi. Năm đó cậu đỗ thủ khoa. Cậu vinh qui về nhà, lục trong cái hộc bàn, tìm ra cuốn nhận kí của mẹ cậu. Cậu bèn xúc động quá mà viết thành cái đề tài Phó Tiến Sĩ sẽ trình ở Nga, đề tài là: “Lấy chồng xa xứ và những hệ lụy”. Hương hồn mẹ cậu chắc được sưởi ấm lắm.
~~~~~~~~~~~~~~
Truyện này được viết từ một vài nguồn tư liệu như sau
Hình minh họa: Các cô gái Việt trước cửa LSQ Hàn Quốc (chôm từ Blog của Cô Gái Đồ Long)
0 comments:
Post a Comment