
.
1.
Bệnh viện nằm trên một khoảnh đất rộng, nếu đem so nó với những “anh em” khác trong thành phố, hẳn nó sẽ là thằng em út trên bàn tay. Trong sân bệnh viện, trồng dày đặc những cây còng.
Mùa hè một năm nào đó xưa lơ xưa lắc, có thằng bé tiểu học tung tăng chạy nhảy trong bệnh viện. Lơ láo, nó chỉ những bông tím trên tán cây cổ thụ, nói nhỏ nhỏ với người lớn rằng, à, cây này con biết, dưới trường con nhiều lắm.
2.
Trường của ta những năm ấy có nhiều cây còng lắm. Những thân còng cổ thụ mọc trên lối vào trường, mọc vươn từ những lùm lau sậy xanh um, mọc bên văn phòng của thầy Hiệu trưởng.
Mùa sắp hè, còng ra hoa tím nhiều vô kể. Ta đọc sách Tập đọc, thấy hè về thì hoa phượng nở; trường ta không có hoa phượng nở. Ve chỉ kêu nho nhỏ trên tàn cây còng.
Mùa sắp hè, trên những thân còng uốn lượn, bọn con trai leo trèo hái từng nhánh lá, buộc lại một đầu, đem thi với nhau xem “gà” đứa nào dai hơn, chắc hơn. Dưới đất, bọn con gái cầm những bông còng li ti, khéo léo tách tách chia chia, làm thành một cô gái mặc đầm xòe hồng phấn... rúc rích cười khi có đứa nào nhắc, à, hôm trước đám cưới nhà bà kia, cô dâu mặc đồ y chang vậy hen mày?
3.
Bệnh viện vẫn vậy, vẫn những thân còng cổ thụ mọc cao đến tầng bốn. Vẫn tầng tầng lớp lớp những đau đớn dưới tàn hoa tím.
Thằng bé ngày xưa, mỗi hè được lên Thành phố chơi, giờ đã hiên ngang đi thang máy lên tầng cao nhất của Bệnh viện, thò tay chạm vô từng cái hoa tím đó.
Người lớn ngày xưa, giờ bộn bề những lo toan, bộn bề những chức phận, bộn bề những lời khuyên.
Trường của ta, mấy năm sau khi ta rời bỏ xã đó, đã thành một khu công nghiệp hoành tráng. Những thân còng xù xì một thời, chỉ còn trơ cái đọt chìm dưới cát xây dựng. Được một mùa thì ngắc ngoải...
Sáng nay, một sáng đầy nắng, ta thò tay hái một nhánh hoa còng, hớn hở bảo một nàng, à, hoa này có thể chơi đá gà, cũng có thể tách ra thành một cô dâu mặc váy hồng...
Nàng bảo ta, vậy à?
Ừ, có vậy thôi!
.
04/2008
0 comments:
Post a Comment