27 December, 2007

Tờ lịch cũ


.

Ng ười ph ương Đông chúng ta tin rng, vn vt trên đi đu theo s tun hoàn, h ết Xuân thì đ ến Đông, tàn H thì qua Thu; con chim Hoàng Anh ch ết đi, đ mc lên mt cây xoan đào; cái này ngã xung đ cái khác thay th ế vy.

Có bao gi, trong nhng ngày cui năm này, khi bn và tôi, chúng ta nhn nha g xung tng t lch, mà lòng thy bi hi, nao nao?

Đ ưa tin mt năm, đón chào mt năm na, t ưởng là chuyn d dàng, nh ưng sao lòng thy mt nim ti ếc nui pha ln cái nôn nao... Du bi ết nhng tri nghim, nhng s kin đ ến vi mình trong ba trăm sáu m ươi ngày tr ước đó, là đc nht, là không th tìm li nh ư mt câu hát “hãy nh ước mun cho thi gian tr li...”; nh ưng đôi khi vn mun, đ ược th làm li mt điu gì đó.

Hay bi nhng th trong năm cũ đã “ăn nm” vi ta lâu quá, ng ười đàn bà kia mt cây trâm bng c thi, bà ta đng khóc ngoài đng; còn ta, ta mt c mt năm tui tr, nhng g ương mt, nhng thâm tình; ta đng khóc đâu đây?

Ta nh thi nh nh, ta nghêu ngao đc bài th ơ v nhng t lch. Nh ưng thi đó, ngày hôm qua còn có “b”, có “ht lúa m trng”, có “v hng” ca ta; còn nhng t lch hôm nay, ta chng còn b mà đ ược “xoa đu”; thy mình h ư hao trong cuc m ưu sinh và đi hc thì làm gì dùng đ ến “v hng” đ ược na...

Cây trâm bng c thi, mt ri, trong đám c hoang ngoài rung...

NGÀY HÔM QUA ĐÂU RỒI
[Bế Kiến Quốc]

Em cầm tờ lịch cũ
Ngày hôm qua đâu rồi?
Ra ngoài sân hỏi bố
Xoa đầu em bố cười

Ngày hôm qua ở lại
Trên cành hoa trong vườn
Nụ hồng lớn thêm mãi
Đợi đến ngày tỏa hương

Ngày hôm qua ở lại
Trong hạt lúa mẹ trồng
Cánh đồng chờ gặt hái
Chín vàng màu ước mong

Ngày hôm qua ở lại
Trong vở hồng của con
Con học hành chăm chỉ
Là ngày qua vẫn còn

*

Đức Khổng-tử ra chơi ngoài đồng, thấy một người đàn bà đứng khóc nỉ non ở chỗ bờ đầm. Đức Khổng-tử lấy làm lạ, bảo học trò hỏi vì cớ gì mà khóc.
Người đàn bà nói: "Độ trước tôi cắt cỏ thi, tôi đánh mất cái trâm cài đầu bằng cỏ thi, cho nên tôi khóc."
- Đức Khổng-tử hỏi: Đi cắt cỏ thi, mà mất cái trâm bằng cỏ, thì việc gì mà phải khóc?
- Người đàn bà nói: Không phải vì tôi đánh mất cái trâm cỏ thi mà tôi khóc; tôi sở dĩ khóc, là tôi thương tiếc một vật cũ, dùng đã lâu, mà ngày nay không sao thấy được nữa.

[Cổ học tinh hoa]

0 comments:

Post a Comment