15 January, 2007

Viết ở quán café


Giật mình tỉnh ra, ô nắng lên rồi...

(TCS)

 

 

1.

Mày là thằng tao rất phục, tao nói thật, thằng bạn "không đội trời chung" của tao. Gần mười mấy năm đi học, tao gặp những thằng học giỏi không phải là ít. Nhưng đó là những thằng giống tao: gia đình chăm chút chuyện học hành, đầu tư mạnh tay cho con cái... mày, tao biết, không có những thứ may mắn hiển nhiên đó. Cái duy nhất làm mày thành công, chi có niềm tin vào những thứ mà tao đôi khi không thể nào có được. mày vẫn yêu MU, dù đội bóng có sa sút, mày vui mừng khi tình hình khá hơn. Tao biết, những điều đó là cảm xúc thật của mày, nó cũng thật như chính khi mày nói với tao, mày vẫn yêu Tommy, sau những gì cô bé đó đã đối xử, sau chừng đó năm trời. Mày vẫn là một cậu học trò trường làng giữa Sàigòn, giữa trường Y đầy các tính toán 'khôn ngoan"...

 

2.

Em vẫn hay gọi anh là anh trai, và thật sự, đã bao nhiêu năm nay, em vẫn hoàn thành xuất sắc vai trò em gái của anh. Không tiến xa hơn, không, chắc chắn là không có gì xa hơn.

Anh đến trường Đại học thăm em, em vẫn là cô học trò trường làng trong tâm trí anh. Vẫn áo sơ mi trắng, quần tây. Bạn em xung quanh là cả một thế giới rực rỡ... Anh biết nhà em không nghèo, anh biết em không thiếu những mối mai dạm hỏi. Nhưng cái anh không biết, chính là sự nỗ lực tiến vào Đại học, sự bình thản và tự tin trong phong cách giản dị của em giữa những lo toan, vụ lợi trong trường học về Kinh tế... Một tiểu thư tối tối đạp xe đi dạy kèm, cảnh đó cũng hay đó chứ.

 

3.

Bạn thân mến,

Tôi nói chuyện với bạn chẳng được bao lâu, chẳng được mấy lần. Bạn hay đùa, tôi giống ông thầy "một năm" của tôi. Bạn dùng từ đôi lúc rất hay, tôi không phải là người hay phung phí lời khen cho những chuyện thế này. Đôi lúc, trong những câu chuyện của bạn, tôi lại thấy hình bóng của mình những năm trước. Bạn thích vẽ, tôi cũng vậy, nhưng tôi nhớ, có ai đó từng chê tôi vẽ xấu, vậy là tôi nghỉ luôn. Bạn bảo rằng, những lúc rảnh rỗi, bạn thích chăm sóc mẹ, tôi cũng từng như vậy, nhưng rồi, cách này hay cách khác, những "công việc" không tên cứ là bình phong che tôi đến việc đó.

Bạn mến,

Tôi biết bạn sẽ không bao giờ đọc được những dòng này, bởi bạn không phải là người của internet. Bạn chỉ thích đi trên đồi và trồng cây. Nhưng thật sự, điều đó có là gì, tôi vẫn viết, bởi tôi muốn giữ một lời nhắc nhở: vẫn có những người tin vào cái đẹp đẽ trong những điều bình thường...

 

4.

Hắn đã có những người bạn đi học ở nước ngoài, câu chuyện của những lần gặp mặt thể nào cũng có những vui buồn xứ lạ. Ở nước ngoài văn minh, giáo dục xứ người ta tiến bộ... Hắn thấy vui mừng vì bạn hắn, đã có nhiều người thành công.

Hắn có cái tật rất "ngộ", về quê chỉ ở trong nhà chăm lo điện đài, nước máy, ai hỏi chuyện học hành ở Sài gòn. Hắn toét miệng cười khì. "Bình thường thôi" là câu trả lời quen thuộc. Ba hắn dạy: đi đâu về, con đừng kể chuyện xứ người, ai cũng có thế giới mà mình đã quen và như thế là hạnh phúc với họ. Đừng thổi thêm khao khát vào những người con yêu, nếu con không muốn vô tình mang thêm sự đau khổ cho họ.

 

5.

Có những buổi chiều, hắn ngồi ở một quán bia nào đó ở phía Nam thành phố. Quán rộng rãi, thoáng mát. Hắn nâng ly để tìm chút hứng kể tiếp câu chuyện thời sự dở dang. Thành phố vào mùa Xuân, trong quán văng vẳng tiếng hát của một ca sĩ đã lùi vào quá khứ, hắn bần thần nhận ra một bài hát trong bộ phim nói về cuộc mưu sinh của người Hoa. Những người bạn đến rồi đi, những câu chuyện đời cứ tuôn chảy như ly bia "không gốc acetol" trên tay hắn. Hai mươi tuồi, hắn vẫn còn những người bạn với "tâm hồn đẹp", họ vẫn tin vào những điều, làm được những điều mà hắn đã bỏ quên. Mình đã hư tự khi nào...

 

 

0 comments:

Post a Comment